Ý nghĩa của sự cô đơn

Cô đơn

Bất hạnh của mỗi người là không tìm được một ai để chia sẻ những ngang trái trong cuộc sống. Đau khổ của chúng ta khi ở bên cạnh ai đó mà không có được sự cảm thông những khổ đau trong cuộc đời. Cảm thông, chia sẻ trở thành những nhu cầu thiết yếu của mỗi người.

Quả thật, dù đang sống với những người thân trong gia đình hay bạn bè xung quanh nhưng dường như giữa ta và họ luôn có một bức tường vô hình ngăn cách. Bức tường ấy có thể do ta tự tạo ra hay do ta và họ không cùng quan điểm sống, sở thích, tính cách. Do đó, trạng thái như tách biệt đó người ta gọi là cô đơn.

Chưa bao giờ không gian con người bị thu hẹp như ngày nay. Sự cảm thông, chia sẻ, quan tâm trước nỗi đau của người khác đã trở thành những thứ lỗi thời và xa xỉ. Nguyên nhân của nó đến từ việc sống trong xã hội hiện đại ai cũng muốn tích góp cho mình thật nhiều của cải nhằm thỏa mãn cho cái tôi ưa thích hưởng thụ.

Hay tìm cách củng cố địa vị, quyền lực trong xã hội để tôn vinh bản thân của mình.Vì thế, lối sống không lành mạnh cùng xu hướng sống theo bản năng hoang dại đang phổ biến trong thời đại hôm nay. Nói khác hơn, nghịch lý của con người ngày nay thường than vãn sao cuộc đời cô đơn, buồn chán và thầm trách không có ai chịu hiểu mình trong khi chính bản thân không chịu nới rộng trái tim để đến với người khác, hoặc dành thời gian cho cho thế giới ảo quá nhiều, có khi còn không tạo cơ hội cho người khác đến với mình.

Cô đơn

Thực tế hôm nay cho ta thấy, người ta thường yêu bằng lý trí và sống bằng cảm xúc. Khi yêu người ta thường quấn quýt và không muốn tách rời nhau nhưng khi cả hai vừa xa lìa nhau thì họ cảm thấy cô đơn và rơi vào khoảng trống chơi vơi. Hiểu cho tận cùng cái thực tế này thì đó chỉ là tình yêu của sự trao đổi cảm xúc, nghĩa là người ta tìm đến với nhau chỉ do nhu cầu của bản năng không hơn, không kém hoặc có thể họ tìm đến với nhau chỉ để xoa dịu nỗi cô đơn, xong thì đường ai nấy đi.

Thái độ của con người ngày nay không chấp nhận nguyên nhân của sự cô đơn do bản thân gây nên mà chỉ đổ lỗi cho người khác. Vì ai cũng cho mình là trung tâm của vũ trụ và muốn người khác phải cung ứng đầy đủ cho mình cảm xúc cần thiết. Đã bao giờ chúng ta rời thành thị để đi với vùng quê trong buổi chiều yên ả để cảm nhận được cái bình yên của cuộc sống.

Đã bao giờ chúng ta cắt đứt mọi liên hệ bên ngoài mà đi vào bên trong tim để nhận ra con người thật của mình nhằm hiểu ra những cái được, cái thua; cái chân thật, cái gian dối trong dòng đời. Vì thế, muốn trở thành một con người vững chãi trong cuộc đời thì hãy tập đối diện với những nỗi cô đơn của mình. Nếu cứ trông chờ vào vận may hay cứ mãi gặm nhấm nỗi cô đơn thì đó là một thái độ yếu hèn không nên có và ta hãy tránh xa nó.

Còn thái độ vượt qua nỗi cô đơn bằng cách tự khám phá lại chính mình, thu bớt những bức tường ngăn cách vô hình mà ta đã tạo ra và hãy mở lòng với hết thảy mọi người không phân biệt thì đó mới là điều đáng quý. Hiểu được tận cùng của nỗi cô đơn ta sẽ thấy nó cũng mang lại cho cho ta cơ hội để biết con người thật của mình.

Do đó, càng mở lòng ra để chia với người khác một cách không điều kiện ta mới thấy trái tim mình rộng lớn. Xóa bỏ những bức tường vô hình ngăn cách cản trở ta đến với người khác ta sẽ thấy cuộc đời vẫn hạnh phúc.